K-SNAPP

Hai bộ phim không thể quên, ‘Sinh nhật’ và ‘Bạn và tôi’ khắc họa thảm họa Sewol

Kỷ niệm 12 năm Sewol, lời tưởng niệm khắc trên màn ảnh

phim, Sewol, Sinh nhật, Bạn và tôi, Jeon Do-yeon, Seol Kyung-gu, Park Hye-soo, Kim Si-eun

Đã thoáng chốc 12 năm trôi qua kể từ thảm họa phà Sewol ngày 16/4. 

Đến nay, bi kịch ấy vẫn là nỗi đau không thể xóa mờ trong lòng rất nhiều người. Trên màn ảnh, các tác phẩm khắc ghi ký ức về ngày hôm đó vẫn không ngừng được thực hiện. Trong số đó, hãy cùng nhìn lại hai bộ phim ôm trọn nỗi mất mát bằng chiều sâu và góc nhìn riêng.

Tác phẩm đầu tiên là Sinh nhật (2019), bộ phim khắc họa đời sống trống vắng của những người ở lại một cách hiện thực mà điềm tĩnh. Phim kể câu chuyện về người cha Jung-il (Seol Kyung-gu), người mẹ Soon-nam (Jeon Do-yeon) và cô em gái Ye-sol (Kim Bo-min) đã mất đi cậu con trai Su-ho (Yoon Chan-young) trong thảm họa Sewol.

Làm việc ở nước ngoài vào thời điểm xảy ra tai nạn nên không thể ở bên gia đình, khi sinh nhật của Su-ho tới gần, Jung-il muốn cùng hàng xóm chuẩn bị một buổi tưởng nhớ đầy ý nghĩa. Nhưng bên ngoài có vẻ bình thản, Soon-nam thực chất vẫn mắc kẹt trong đau đớn đến mức phải dựa vào thuốc điều trị tâm lý; còn Ye-sol cũng mang chấn thương tâm lý sâu sắc với nước và biển – thứ đã cướp đi anh trai mình. Bộ phim không vội vã đưa ra lời an ủi, mà chiếu rọi hành trình mỗi người lặng lẽ chịu đựng nỗi buồn theo cách riêng. Và đến ngày sinh nhật Su-ho, khi gia đình và hàng xóm quây quần, ôm ấp vết thương của nhau và nắm chặt tay nhau, khoảnh khắc ấy đã mang đến cho khán giả sự vỗ về nghẹn ngào và dư âm sâu lắng.

Tác phẩm thứ hai là Bạn và tôi다. Bộ phim này không trực tiếp mô tả thảm họa Sewol, mà dõi theo đời sống như mơ của hai nữ sinh trung học Semi (Park Hye-soo) và Ha-eun (Kim Si-eun) trước chuyến dã ngoại.

Hình ảnh hai cô gái trải qua một ngày bình dị, trong trẻo mà ấp ủ những điều muốn nói với nhau, lại càng làm nổi bật nỗi buồn khi đặt cạnh bi kịch sắp ập đến. Những biểu tượng và ẩn dụ tinh tế được gieo rắc khắp bộ phim khơi gợi ký ức về ngày hôm đó một cách lặng lẽ nhưng mãnh liệt. 

Ở cột mốc 12 năm, thông điệp mà hai bộ phim gửi lại cho chúng ta thật rõ ràng: khát vọng tha thiết rằng bi kịch khi ấy sẽ không bao giờ lặp lại, và rằng dù thời gian trôi qua, chúng ta vẫn phải tiếp tục ghi nhớ và nhắc lại ngày đó.