Đạo diễn Na Hong-jin trở lại. Khi bộ phim Hope chuẩn bị ra rạp vào ngày 15 tới, kỳ vọng của người hâm mộ phim thể loại Hàn Quốc đang sôi sục. Cái tên Na Hong-jin không chỉ đơn thuần là một đạo diễn ăn khách. Với tác phẩm dài đầu tay Kẻ Săn Đuổi, Na Hong-jin đã thay đổi “nhiệt độ cơ thể” của phim giật gân Hàn; với Hoàng Hải, anh đẩy bản năng sinh tồn của con người đến tận cùng; và với Tiếng Than, anh xóa nhòa ranh giới giữa niềm tin và nỗi sợ, nghi hoặc và cuồng loạn. Dù số lượng tác phẩm không nhiều, mỗi lần trình làng, anh đều để lại dấu ấn mạnh mẽ trong điện ảnh Hàn Quốc. Đó là lý do để một lần nữa nhìn lại ba tác phẩm tiêu biểu trước thềm Hope ra mắt.
Lấy cảm hứng từ vụ án sát nhân hàng loạt Yoo Young-chul, bộ phim ra mắt năm 2008 Kẻ Săn Đuổi đã ngay lập tức đưa Na Hong-jin trở thành tân binh được chú ý nhất của điện ảnh Hàn. Tác phẩm kể cuộc truy đuổi giữa tú ông từng là cựu cảnh sát Eom Joong-ho (Kim Yoon-seok) – người lần theo vụ mất tích liên tiếp của các nữ nhân viên massage tại gia – và tên sát nhân hàng loạt rợn người Ji Young-min (Ha Jung-woo). Eom Joong-ho, người hành động để cứu một phụ nữ mất tích, không hẳn là một anh hùng chính trực. Bắt đầu truy người vì tiền, nhưng càng về sau anh càng bị cuốn vào sự cấp bách phải cứu lấy mạng sống của một con người.
Một trong những đặc trưng lớn nhất của Kẻ Săn Đuổi chính là tốc độ. Thay vì từ tốn giải thích toàn cảnh vụ án, bộ phim ném khán giả vào ngay giữa hiện trường tội ác. Những con hẻm, căn phòng tối, mặt đường ướt mưa, tiếng thở dốc và bước chân hối hả chiếm lĩnh màn hình. Sự bất an không kết thúc dù đã tóm được hung thủ, sự bất lực của quyền lực công, cùng áp lực thời gian vì nạn nhân có thể vẫn còn sống ở đâu đó, đè nặng lên toàn bộ bộ phim. Tác phẩm tập trung vào cảm giác “phải cứu ngay bây giờ” hơn là bí ẩn tìm kẻ thủ ác, qua đó thiết lập một chuẩn mực mới cho dòng phim truy đuổi kiểu Hàn.
Doanh thu lẫn đánh giá đều bùng nổ. Dù bị dán nhãn 18+, phim vẫn thu hút hơn 5 triệu lượt khán giả và được ghi nhận về giá trị nghệ thuật lẫn dàn dựng tại nhiều giải thưởng như Rồng Xanh, Đại Chung và Baeksang Arts Awards. Đặc biệt tại Giải Điện ảnh Hàn Quốc lần thứ 7, phim càn quét 7 hạng mục gồm Phim hay nhất, Đạo diễn xuất sắc, Nam chính xuất sắc, Đạo diễn mới, Kịch bản/Chuyển thể, v.v., giúp Na Hong-jin ngay từ tác phẩm đầu tay đã chứng minh được cả tính thương mại lẫn nghệ thuật. Sức nặng hiện diện của Kim Yoon-seok và Ha Jung-woo cũng bùng nổ qua Kẻ Săn Đuổi, và với công chúng, Na Hong-jin lập tức trở thành “đạo diễn khiến người ta phải chờ đợi tác phẩm kế tiếp”.
Ra mắt năm 2010, Hoàng Hải là tác phẩm Na Hong-jin tái bắt tay Kim Yoon-seok và Ha Jung-woo sau Kẻ Săn Đuổi. Phim mở đầu khi Gu-nam (Ha Jung-woo), một tài xế taxi ở Diên Biên, Trung Quốc, bị nợ nần đeo bám, chấp nhận lời đề nghị giết thuê để tìm vợ và trả nợ. Gu-nam vượt biển sang Hàn Quốc, nhưng kế hoạch rẽ ngang ngoài dự tính và anh nhanh chóng trở thành kẻ bị săn đuổi. Nhìn qua tưởng như câu chuyện một gã đàn ông lao đi để sinh tồn, nhưng phim mở rộng ra cả các tổ chức tội phạm, giới môi giới và những cuộc mặc cả quyền lực vây quanh Gu-nam, kéo khán giả vào một vũng lầy ngày càng sâu.
Hoàng Hải dữ dội hơn Kẻ Săn Đuổi rất nhiều. Nếu tác phẩm trước gần như gói trong một ngày truy kích, thì Hoàng Hải vượt biên giới, cắt ngang các tầng lớp và dồn con người đến mức thú tính. Chủ nghĩa hiện thực đặc trưng của Na Hong-jin trở nên ám ảnh hơn nữa ở Hoàng Hải. Các nhân vật trong phim không phải những ác nhân gọn ghẽ, mà là những kẻ bị tham vọng và bản năng sinh tồn xô đẩy. Bạo lực không còn là phong cách mà ập đến như hiện thực có nhiệt độ và mùi vị; các màn truy đuổi để lại cảm giác mệt nhoài và tuyệt vọng hơn là khoái cảm hành động.
Về doanh thu, Hoàng Hải không bùng nổ như Kẻ Săn Đuổi, nhưng vẫn tạo ra độ lan tỏa rõ rệt. Dù dán nhãn 18+, thời lượng gần 2 giờ 30 phút và không khí u ám nặng nề, phim vẫn thu hút hơn 2 triệu lượt khán giả. Sau đó, tác phẩm được mời tới hạng mục “Un Certain Regard” của Liên hoan phim Cannes lần thứ 64, nhận được sự chú ý trên trường quốc tế. Hoàng Hải là bộ phim được nhớ tới bởi mật độ và sự bám đuổi đến cùng hơn là tính đại chúng, và chứng minh thế giới của Na Hong-jin chưa bao giờ chọn con đường an toàn.
Ra mắt năm 2016, Tiếng Than là tác phẩm bùng nổ nhất về mặt đại chúng trong sự nghiệp của Na Hong-jin. Sau khi một người lạ từ nơi khác xuất hiện ở một ngôi làng nông thôn, những vụ việc bí ẩn và tin đồn kỳ quái lan ra; cảnh sát Jong-gu (Kwak Do-won) bị cuốn sâu vào những chuyện dị thường xoay quanh con gái và ngôi làng. Phim khởi đi như một điều tra án mạng, nhưng nhanh chóng biến thành một trường hỗn mang nơi kinh dị huyền giáo, bí ẩn, kịch gia đình, tín ngưỡng dân gian và nỗi sợ tôn giáo quấn vào nhau.
Sức nặng của Tiếng Than nằm ở chỗ không đưa ra đáp án. Ai là ác, điều gì là sự thật, nên tin vào ai – bộ phim không kết luận đến tận cùng. Khán giả cùng Jong-gu nghi hoặc, sợ hãi và chao đảo. Na Hong-jin không dùng nỗi sợ như một thủ pháp thể loại đơn thuần. Tác phẩm cho thấy khi đức tin sụp đổ, con người dễ dàng bị nuốt chửng bởi nỗi kinh hoàng đến thế nào. Đặc biệt, nỗi quẫn bách của gia đình được đại diện bởi câu thoại “뭣이 중헌디”, sự bất an trước kẻ ngoại lai, và hình ảnh cộng đồng chao đảo trước những hiện tượng không thể lý giải – tất cả vẫn còn ám ảnh rất lâu sau khi phim khép lại.
Thành tích cũng gây choáng ngợp. Ngay từ những ngày đầu công chiếu, Tiếng Than nhanh chóng kéo khán giả đến rạp, và cuối cùng đã vượt mốc hơn 6 triệu lượt người xem. Phim còn được mời dự hạng mục Không tranh giải tại Liên hoan phim Cannes lần thứ 69, thu hút sự quan tâm quốc tế, và khẳng định vị thế qua các giải thưởng lớn trong nước với các giải liên quan đến đạo diễn và tác phẩm. Trên hết, Tiếng Than đã khơi dậy vô vàn diễn giải và tranh luận giữa khán giả: về cái kết, về thân phận các nhân vật, về ý nghĩa thiện – ác, khiến người xem bước ra khỏi rạp vẫn tiếp tục “hoàn thiện” bộ phim.
Giờ đây, mọi ánh nhìn hướng về Hope. Đây là tác phẩm điện ảnh dài Na Hong-jin giới thiệu sau 10 năm kể từ Tiếng Than. Nếu ba phim trước đi qua ranh giới của tội ác, truy đuổi, sinh tồn và huyền giáo, thì Hope là một dự án lớn mang cả sắc thái khoa học viễn tưởng – giả tưởng. Chỉ riêng bối cảnh cảng Hopo, những biến cố không rõ nguồn cơn, và viễn cảnh khó tin mà cộng đồng con người phải đối mặt cũng đủ báo hiệu nỗi bất an và hỗn loạn đặc trưng của Na Hong-jin sẽ lại được kích hoạt.
Phim của Na Hong-jin chưa bao giờ “dễ chịu”, nhưng một khi đã chìm vào thì rất khó thoát ra. Vào ngày 15 khi Hope ra mắt, công chúng đang háo hức chờ đợi được một lần nữa đối mặt với “thế giới khó chịu nhưng mãnh liệt” mang tên Na Hong-jin.