K-SNAPP

"Còn sợ sao hơn cả cảnh sát"… quản lý của "diễn viên 10 triệu vé" tố cáo "thông lệ phi pháp"

Quản lý của "diễn viên 10 triệu vé": "Nhận tội thay vụ lái xe khi say, thậm chí kê đơn thuốc hộ"

quản lý, giới giải trí, lộng quyền, bóc trần, lái xe khi say, kê đơn thay, giám sát, tiếp khách
Ảnh: K-Snapp DB

Một cựu quản lý chuyên trách cho sao hạng A, người từng hoạt động lâu năm ở tiền tuyến giới giải trí, đã phơi bày góc khuất của ngành qua một buổi phỏng vấn trên YouTube. Tự giới thiệu mình là quản lý của một “diễn viên 10 triệu vé”, A cho biết chuyện quản lý không chỉ đơn thuần sắp xếp lịch trình mà còn thường xuyên đóng vai lá chắn, gánh thay mọi rủi ro cho nghệ sĩ.

Ngày 22 vừa qua, trên kênh YouTube 직업의모든것 xuất hiện video mang tựa “Thực trạng ngành do một quản lý người nổi tiếng bóc trần”. Câu chuyện A nhắc đến đầu tiên là cái gọi là thông lệ “chịu trách nhiệm thay”. A nói: “Khi xảy ra sự cố gây chấn động như lái xe khi say rượu, có những trường hợp quản lý sẽ đứng ra nhận ‘chính tôi làm’ thay cho người thật sự, rồi nhận bồi hoàn bằng tiền.” Một thực tế vốn tưởng chỉ có trên phim lại liên tục lặp lại ngoài đời, theo lời A.

Vấn đề kê đơn thuốc hộ cũng được nhắc tới. A tiết lộ từng nhận lời nhờ của nghệ sĩ để đi kê đơn thay và chuyển thuốc lại, đồng thời nói có lưu giữ nội dung trò chuyện KakaoTalk liên quan. Tuy nhiên, tài liệu này không được công bố trong video. Chi tiết này đang gây dư chấn không nhỏ khi trùng khớp với vấn đề kê đơn thay – vốn là chủ đề nhạy cảm trong xã hội gần đây.

Cùng lúc, A cũng chỉ ra cách một số công ty quản lý giám sát nhân viên là có vấn đề. A nói: “Công ty kiểm tra từng bản ghi hộp đen trên xe, thậm chí tôi từng phát hiện điện thoại đang ghi âm trong xe.” Theo A, mục đích là để xem quản lý nói gì về nghệ sĩ hay công ty. A than thở rằng trong cấu trúc như vậy, các quản lý luôn bị đặt vào vị thế bị giám sát.

Lời chứng về văn hóa tiếp khách cũng được đưa ra. A kể: “Có lúc nghệ sĩ đến những chỗ mang tính chất giải trí về đêm. Nhưng các quản lý trực tiếp lại thường phải chờ ngoài cửa, không được vào cùng phòng.” Thường xuyên có sự tham dự của cấp trên hay lãnh đạo, và A còn cho biết từng nhận cuộc gọi bảo đến đón nghệ sĩ sau khi cuộc vui kết thúc.

Khi đối mặt nguy cơ đi muộn lịch quay, A thú nhận từng chấp nhận lái xe vượt ngoài lẽ thường. Nhắc lại tình huống bị xe cảnh sát hú còi bám theo khi chạy trên làn dành riêng cho xe buýt ở đường cao tốc Gyeongbu, A nói: “Tôi sợ bị ngôi sao mắng hơn là bị cảnh sát bắt.” Đây là chi tiết cho thấy áp lực cá nhân mà một quản lý phải gánh chịu lớn đến mức nào.

Trên hết, A cho rằng lý do những chuyện này không bị phanh phui nằm ở sự mất cân bằng quyền lực. “Ảnh hưởng của các ngôi sao hạng A quá lớn, nên nếu muốn đưa vấn đề ra công luận thì không chỉ khó có cửa làm việc trở lại trong ngành mà còn có thể bị tấn công ngược,” A nói. Theo A, nỗi sợ rằng ngay cả khi có tin tức cũng sẽ bị dìm xuống đã khiến các quản lý chọn im lặng.

Buổi phỏng vấn lần này gây chú ý vì không nhắm vào sự sa ngã của một cá nhân đơn lẻ, mà nhắm thẳng vào cấu trúc quyền lực méo mó và hệ thống đùn đẩy trách nhiệm trong ngành công nghiệp giải trí. Tuy vậy, vì phần lớn nội dung dựa trên lời đơn phương của A, có vẻ vẫn cần thêm kiểm chứng và phản hồi từ các bên liên quan để làm rõ sự thật cụ thể.