K-SNAPP

Những câu thoại lay động nước mắt: từ ‘giáo dục chân chính’ đến ‘Hội những nhà thơ đã chết’ – tuyển tập theo từng thể loại

Tổng hợp những câu thoại chạm đến trái tim khán giả giữa cơn sốt ‘giáo dục chân chính’

Netflix, Phim truyền hình, Phim điện ảnh, Vở kịch, 참교육, Hội những nhà thơ đã chết, Herzklan, Lời thoại để đời
Ảnh: Netflix, phim ‘Hội những nhà thơ đã chết’, MBZ Company

Trong loạt phim gốc của Netflix 참교육, cơ quan hư cấu “Cục Bảo vệ Quyền lực Giáo viên” đang gây bão đến mức được bàn thảo như một chính sách ngoài đời thực.

Bộ phim đang tạo nên cơn sốt không chỉ trong nước mà cả quốc tế, theo trang chính thức Tudum của Netflix, chỉ sau 3 ngày phát hành đã đứng số 1 mục chương trình không dùng tiếng Anh. Điểm tươi mới (Tomatometer) trên trang phê bình toàn cầu Rotten Tomatoes cũng đạt 80% (tính đến ngày 14), tiếp tục băng băng trên đà ăn khách toàn cầu. Ở trung tâm của cơn cuồng nhiệt này là những “câu thoại để đời” chạm sâu vào trái tim người xem.

참교육 để lại dư âm đậm nét bằng những lời thoại phản chiếu hiện thực, ném ra thông điệp sắc bén về một môi trường giáo dục đang sụp đổ như: “Giáo dục không phải để buông bỏ, mà là để dựng dậy cho đúng”, “Cần giúp không? Hãy nói cần giúp. Sự giúp đỡ bắt đầu từ việc dám mở lời nhờ giúp đỡ.”

Hậu trường những câu thoại để đời do chính diễn viên chọn cũng tăng độ nhập tâm cho bộ phim. Kim Mu-yeol tiết lộ câu “Hyeong-ju à, cậu thật sự ổn chứ?” ở cuối tập 2 vốn không có trong kịch bản, mà là lời ứng tác tại hiện trường để kéo cảm xúc bạn diễn lên đến cao trào, khiến mọi người bất ngờ. Lee Sung-min cũng nhắc đến câu “Cục Quyền lực Giáo viên không đứng về phía thầy cô hay học sinh, mà đứng về phía nạn nhân”, qua đó bày tỏ tình cảm sâu sắc dành cho tính chân thực mà tác phẩm theo đuổi. 

Khán giả sau khi xem cũng để lại phản hồi nồng nhiệt như “Xem mà cảm xúc dâng trào suốt”, “Một cú chạm mạnh làm nghẹn ngào nơi lồng ngực”.

Giữa lúc 참교육 gây vang vọng xã hội bằng những câu thoại phơi bày sự thật đau xót của hệ thống giáo dục, trên sân khấu cũng có một tác phẩm xoa dịu vết thương của giáo viên và học sinh, lay động tâm can người xem. 

Netflix, Phim truyền hình, Phim điện ảnh, Vở kịch, 참교육, Hội những nhà thơ đã chết, Herzklan, Lời thoại để đời
Ảnh: MBZ Company

Vở kịch Herzklan, khai màn từ tháng 4 và hiện đang công diễn rất thành công, lấy bối cảnh trường dòng Heilig được vận hành bằng những quy tắc nghiêm ngặt. Tác phẩm kể câu chuyện của Sinclair, người mang trong mình chấn thương tâm lý vì bạo lực học đường, cùng bạn Knauer tham gia lớp hoạt động đặc biệt “Kampf” do thầy giáo tập sự Demian phụ trách, và từ đó những sự kiện bắt đầu xảy ra. Đặc biệt, giống như “Cục Bảo vệ Quyền lực Giáo viên” trong 참교육, vở diễn còn khai thác hệ thống “Herzklan” do Sở Giáo dục lập ra để giám sát quyền học sinh và truy vết sai phạm của giáo viên, càng làm tăng sức hấp dẫn.

Trong vở, những câu thoại ấm áp như “Không ai là hòn đảo cô độc. Chỉ trông giống một hòn đảo thôi. Các hòn đảo hợp thành quần đảo, và quần đảo thì nổi trên cùng một biển cả”, “Khi nào cần đến tôi, hãy tìm tôi bất cứ lúc nào. Tôi sẽ luôn ở đây” khắc họa hành trình các nhân vật ôm lấy nhau và chữa lành giữa những nỗi đau riêng, mang đến cảm xúc nghẹn ngào. 

Trong khi đó, Herzklan sẽ tiếp tục gặp gỡ khán giả đến hết ngày 12 tháng 7.

Netflix, Phim truyền hình, Phim điện ảnh, Vở kịch, 참교육, Hội những nhà thơ đã chết, Herzklan, Lời thoại để đời
Ảnh: phim ‘Hội những nhà thơ đã chết’

Nếu trong 참교육 có người lớn thực sự là Na Hwa-jin (do Kim Mu-yeol thủ vai), thì trong kiệt tác điện ảnh quá khứ Hội những nhà thơ đã chết (1990) có người thầy chân chính John Keating (Robin Williams) cứu rỗi những tâm hồn khép kín của lũ trẻ.

Giữa bầu không khí hà khắc chỉ tôn sùng truyền thống, kỷ luật và thành công, ông trao cho học trò những danh ngôn “Carpe Diem” (Hãy nắm bắt khoảnh khắc), “Seize the Day” (Sống trọn hôm nay), khuyên các em đừng để bị trói buộc mà hãy sống hết mình với hiện tại và tận hưởng từng phút giây. 

Dẫu cuối cùng Keating phải rời trường trong thế như bị trục xuất bởi va chạm với hệ thống nhà trường bảo thủ và sức ép từ phụ huynh, cảnh các học sinh đứng lên bàn hô vang “Ôi Thuyền trưởng, Thuyền trưởng của tôi” để bày tỏ sự kính trọng dành cho thầy vẫn còn đọng lại như một cảm xúc vượt thời gian. Câu thoại này dù đã 36 năm trôi qua kể từ ngày phim ra mắt vẫn luôn được nhắc đến như một trong những lời thoại lay động lòng người nhất.

Giống như việc 참교육 đang ném ra một câu hỏi nặng ký cho nền giáo dục Hàn Quốc hiện tại, nhiều tác phẩm văn hóa đại chúng xuyên thời đại vẫn không ngừng chất vấn bản chất của giáo dục là gì. Thông qua những câu thoại trong phim, phơi bày hiện thực đau đớn về lý do vì sao môi trường giáo dục đang mục ruỗng, có lẽ đã đến lúc toàn xã hội chúng ta cần một lần nữa soi chiếu và suy ngẫm thật sâu.