World Cup FIFA 2026 tại Bắc Trung Mỹ đã khởi tranh, nhưng ngành truyền hình không còn sôi động như trước. Trước đây, cứ vào mùa World Cup là các chương trình giải trí trên TV đồng loạt khoác áo đặc biệt về bóng đá. Đội cổ vũ nghệ sĩ, bình luận viên là cựu tuyển thủ, cảnh cổ vũ trên đường phố, ghế mời sao World Cup xuất hiện dồn dập; bầu không khí đỏ rực đã rộn ràng ngay trước lễ khai mạc. Nhưng kỳ này thì khác. Không phải là hoàn toàn vắng bóng đặc biệt, nhưng cảnh toàn bộ đài đồng loạt chuyển sang “chế độ World Cup” đã giảm rõ rệt.
Dù vậy, khó có thể nói sức hút của World Cup đã nguội đi. World Cup vẫn là một trong những sự kiện thể thao lớn nhất thế giới. Theo FIFA, World Cup 2022 tại Qatar đã chạm tới 5 tỷ người hâm mộ toàn cầu qua TV, nền tảng số và mạng xã hội. Trận chung kết giữa Argentina và Pháp cũng thu hút hơn 1,4 tỷ lượt quan tâm. Tại Hàn Quốc, các trận của đội tuyển vẫn có sức hút mạnh mẽ. Trận Hàn Quốc - Uruguay tại World Cup 2022 đạt tỷ lệ người xem toàn quốc 41,7% khi cộng gộp ba đài truyền hình mặt đất lớn (theo Nielsen Korea). Vấn đề không phải World Cup biến mất, mà là cách khán giả tiêu thụ World Cup đã thay đổi.
Một thay đổi lớn là cấu trúc bản quyền phát sóng. Tại Hàn Quốc, quyền phát sóng kỳ này chủ yếu do JTBC và KBS nắm. Trước kia, ba đài truyền hình mặt đất lớn vừa cạnh tranh bản quyền vừa tổng lực huy động các chương trình giải trí, tin tức, giáo dục để khuấy động không khí World Cup. Kỳ này, JTBC giành quyền trước rồi đàm phán với ba đài mặt đất; nhưng khi MBC và SBS đàm phán đổ vỡ, hỏa lực của cả ngành bị phân tán. Những đài không có quyền phát sóng cũng ít lý do bỏ chi phí làm các chương trình đặc biệt quy mô lớn. Tự nhiên, World Cup thu hẹp từ lễ hội của toàn bộ đài truyền hình thành sự kiện xoay quanh các kênh nắm bản quyền.
Chênh lệch múi giờ cũng là một biến số. World Cup tổ chức ở Bắc Trung Mỹ khiến phần lớn trận đấu với khán giả Hàn Quốc rơi vào rạng sáng hoặc buổi sáng. Việc quây quần buổi tối để cổ vũ, rồi ngay sau trận đấu là các chương trình giải trí và talkshow nối mạch không khí, nay không còn khả thi. Đặc biệt, các chương trình giải trí chỉ phát huy khi khớp nhịp sinh hoạt của người xem; nhưng lịch thi đấu rạng sáng và buổi sáng chiếm đa số đã làm thu hẹp điểm kết nối cho các số đặc biệt.
Sự chuyển dịch sang tiêu thụ nội dung trên di động cũng tác động mạnh. Ngày nay, khán giả không nhất thiết phải xem World Cup trực tiếp trên TV. Các bàn thắng được xem lại dưới dạng highlight chỉ vài phút sau; phỏng vấn cầu thủ lan tỏa qua clip ngắn; phân tích chiến thuật bùng nổ trên YouTube và các cộng đồng mạng. Nếu trước kia đài truyền hình tạo không khí để khán giả đi theo, thì nay công chúng tự chọn xem đúng khoảnh khắc mình muốn trên nền tảng riêng. Nhiệt World Cup vẫn còn, nhưng đã không còn tự động bùng lên trên lịch phát sóng các chương trình giải trí.
Việc giới truyền hình khá trầm lắng dù đây là một “big event” như World Cup được lý giải là do thời đại TV giải trí độc chiếm sự quan tâm đã khép lại. Dĩ nhiên, nếu bầu không khí như năm 2002 tái hiện, sự quan tâm có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Nhưng viễn cảnh tất cả các đài cùng lập đội cổ vũ và tung ra ồ ạt các chương trình đặc biệt như trước đây khó có thể quay lại nguyên vẹn. Điều ngành truyền hình cần lúc này không phải tái dựng “lễ hội kiểu 2002”, mà là những nội dung World Cup mới phù hợp với cách xem đã thay đổi.